MỘT NỬA CỦA TÔI
Mười bảy tuổi bẻ gãy sừng trâu, riêng tôi chắc là bẻ
không nổi . Con gái mà bẻ gãy sừng trâu thì còn gì là dịu
dàng, thùy mị nữa chứ, vả lại tôi bắt dầu lớn và dẹp
ra mà lị. Tôi phải thật dễ thương dể di tìm một nửa
còn lại chứ. Người ta nói: "Tuổi xuân chỉ có một thời
thôi" nên tôi phải tranh thủ. Tuổi 17 là tuổi biết mộng
mơ và...
Lớp tôi có hơn hai mươi thằng (ý quên phải dịu dàng
gọi tụi nó là hoàng tử mới đúng) tôi chọn di lựa lại có
hơn mười chàng lọt qua vòng một... Đến vòng chung kết
còn lại bốn chàng. Ôi! Chàng nào cũng dễ thương hết.
Thử lòng anh Quan trước đi, coi ảnh có thích mình không.
Vậy là mỗi lần đối diện với Quan, tôi bắt
đầu ... "Dzẹo". Chớp chớp mắt trước đi, mắt tôi ai cũng
cho là đẹp mà. Nó như mơ mơ màng màng, như có thấm một
chút giọt lệ tình buồn. Đúng là "tình buồn" thật, ảnh
chẳng thèm để ý đến mình, cứ lo chúi mũi vào việc học.
Tôi chuyển hệ qua anh Văn đi, anh này chắc không lo học lắm
đâu . Rút kinh nghiệm lần trước, tôi không dùng đôi mắt
giọt lệ tình buồn nữa mà dùng tới đôi môi . Nhiều
người nói miệng tôi nói chuyện có duyên. Được, mỗi
lần trò chuyện với Văn, tôi tha hồ cho đôi môi tạo dáng.
Lại thất bại rồi, chàng này chưa bước vào tuổi biết
yêu . Nhấn nút biến qua anh Chính, Chính vừa đẹp trai vừa
chơi thể thao giỏi nữa . Lần này phải dùng tới dáng đi
thôi . Vậy là mỗi lần Chính đứng đâu là tôi lượn vài
vòng lả lướt tới đó. Chủ yếu là gây ấn tượng đậm
đà cái đã. Tức thật, thằng này có mắt không tròng hay
sao ? Tôi bắt dầu nổi nóng, một nửa của tôi đâu chứ?
Chàng ơi, chàng mãi ... lặn nơi nào . Tôi định gào lên thì
chợt nhớ còn một thằng (ủa quên chàng). Chàng này dễ
thương lắm, lại có chiếc Su 100 nữa tha hồ mà đèo nhau
hóng gió mát. Lần này phải dùng toàn bộ nội công mới
mong thành công. Có cơ hội là mắt mũi miệng cộng với
dáng đi lã lướt của tôi hoạt dộng liên tục. Cuối cùng
thì trời cũng thương đem đến cho tôi một nửa còn lại .
Thời gian đi chơi không đủ, tôi và chàng đành phải cup cua .
Và đánh đổi cho cái gọi là... tình yêu là kết quả tôi
"double" lớp 11 và một nửa của tôi thì bay vào nhà thương
vì đua xe tốc độ. Ôi! "Hồng nhan bạc phận" thiệt sao ?
Lư Đức Tuấn

Trang Chính |
Xem Số Khác |
Mục Lục