KHI XƯA TÔI BÉ
Cũng như bao bạn bè cùng tuổi, anh em tôi chẳng bao giờ
biết được mặt cha . Ra đời, nhưng tôi chẳng cảm nhận
được điều gì xung quanh, có chăng chỉ là những cái gì mò
mẫm rồi bị va vào lung tung và cả những cái liếm đầu
tiên đầy âu yếm của mẹ . Tất nhiên đó chỉ là những ngày
đầu mới ra khỏi bụng mẹ thôi, còn sau đó thì sẽ mở tai,
mở mắt theo đúng nghĩa của nó. Anh em tôi có tất cả bốn
đứa, ngày thơ ấu của chúng tôi bên mẹ chỉ vừa trôi qua
thôi nhưng tôi cảm thấy như đã trôi qua hàng thế kỷ. Tôi
nghe cô chủ nói hình như chúng tôi là đứa con thứ bốn,
thứ năm gì đấy của mẹ . Mẹ tôi đẹp lắm, đẹp một vẻ đẹp
lai giữa chó sói và chó nhà. Bây giờ tôi vẫn còn nhớ
rõ hình dáng của mẹ . Mẹ có khuôn mặt từa tựa nét hoang
dã của chó sói, mõm vừa, tai to dựng đứng, cặp mắt sáng
long lanh, dáng mẹ không to lớn gì lắm, nhưng đó là một
sự hài hòa rất tuyệt. Cô chủ tôi bảo mẹ đẹp nhất
trước mỗi khi có chửa, da thịt đầy đủ, lông mịn, mượt
lắm và lại hiền nữa, khách ra vào nhà cũng thèm để ý.
Còn khi đã đẻ xong là mẹ dữ vô cùng tuy rằng khi ấy mẹ
ốm lắm. Tôi nhớ có một lần cậu em họ của cô chủ từ
xa dến chơi, vì không biết chổ ấy mẹ con tôi nằm nên
đứng xớ rớ gần cánh cửa, mẹ tôi liền nhảy phốc ra làm
cậu ta hoảng hồn chạy không kịp phải leo tuốt lên giường.
Thế đấy, khi đã có con, mẹ tôi dữ lắm, người ta bảo là
ham con mà. Nghiệt một cái là mẹ không bao giờ lên tiếng
lúc đuổi người ta đâu . Nghe hơi lạ từ xa, mẹ sủa ghê
lắm nhưng nếu hàng xóm cô chủ cứ tưởng mẹ chưa đẻ nên
cứ đi thẳng từ nhà sau ra nhà trước thế là mẹ tôi
chạy theo rượt mà lại không sủa một tiếng, chỉ khi người
bị rượt nghe tiếng chân chó ở sau lưng quay lại thì hỡi
ơi chỉ còn nước thét lên, mặt không còn giọt máu . Thế
nhưng mẹ tôi chưa cắn ai bao giờ, đấy chỉ là dọa thôi .
Mẹ dữ như thế nhưng đối với chúng tôi mẹ hiền lắm.
Lúc chưa biết ăn, chúng tôi tranh nhau rút hết sữa nên khi
ấy mẹ tôi ốm lắm chỉ còn da với xương thôi, lông thì
rụng tả tơi . Đến khi bắt dầu biết ăn chúng tôi chẳng
đứa nào nhường đứa nào, cứ giành nhau mà ăn, hết rồi
lại châu vào bát cơm của mẹ nhưng mẹ không cắn đâu nhé mà
lại lùi ra cho chúng tôi ăn, mãi cho đến khi khôn lớn mẹ
vẫn có thái độ như vậy với chúng tôi . Tôi nghe bà chủ
bảo với cô chủ chúng tôi rằng loài chó chúng tôi rất tham
ăn, hễ một con chó đang ăn dù con nó đến giành nó vẫn
cắn đuổi, thế nhưng mẹ tôi thì không bao giờ.
Theo ngày tháng, mỗi đứa chúng tôi lớn lên nhưng không
được bên mẹ nữa . Điều đó không có nghĩa là mẹ vĩnh
viễn biến khỏi cuộc đời của chúng tôi đâu . Vẫn còn đâu
đây hình bóng của mẹ trong những lúc tôi buồn vui, giận
dữ. Mỗi khi tôi bộc lộ tâm trạng mình ra ngoài, cô chủ
thường bảo tiếng sủa của tôi giống tiếng sủa mẹ lắm,
điều đó có lẽ an ủi tôi phần nào . Tôi không thể nào
quên dược buổi sáng hôm ấy . Điềm báo trước có lẽ
vào cách đó mấy ngày đứa em kế tôi bị bắt trộm. Thế
là bốn anh chị em, anh cả thì bị người ta xin, chị ba thì
bị bắt trộm từ bé, giờ lại đến lượt em kế tôi có
lẽ đã vào cầy tơ, chỉ còn lại mỗi mình tôi bên mẹ . Sau
cái ngày em tôi bị bắt, mẹ hung dữ lắm, điều đó cũng có
thể do một phần của việc mẹ vừa sinh thêm một nhóc đen
tuyền. Tôi biết, trước khi sinh chỉ có hai chị em thì mẹ
thương em tôi hơn tôi qua cái âu yếm của mẹ dành cho em
nhiều hơn tôi . Nhưng bù lại, từ khi em tôi ra đi mẹ lại
dồn tất cả tình thương cho tôi, khi ấy tôi thấy thương
đứa nhóc mới sinh của mẹ lắm vì hình như mẹ có vẽ lơ
là đối với nó, tôi khó có thể tìm lại tình cảm của mẹ
đối với nó như mẹ đã giành cho chúng tôi khi còn thơ bé.
Vì sao nhỉ ? Cho đến bây giờ tôi cũng chẳng thể nào lý
giải dược.
Thế nhưng những ngày tôi hưởng sự âu yếm của mẹ
cũng chẳng được bao lâu . Sáng hôm ấy, như mọi ngày, mẹ
con tôi được bà chủ cho ăn bữa sáng xong tôi thấy mẹ tôi
chui vào góc hàng rào sục sạo gì đấy hồi lâu . Bỗng mẹ
nhào ra chạy sồng sộc từ nhà trước ra nhà sau, tôi cứ
tưởng như mọi khi đó là mẹ chạy giỡn với tôi nên tôi
cũng nhào chạy theo . Không ngờ khi quay lại được lên thềm
nhà thì mẹ cứ rít lên rồi lại sùi bọt mép, lúc ấy tôi
mới hoảng thật sự ...
Thế đấy, mẹ tôi ra đi trong cảnh đau đớn thế đấy, chỉ
tiếc là khi ấy tôi còn ngốc quá. Bà chủ bảo mẹ tôi
trúng bả độc. Sáng hôm ấy cô chủ đi học không có ở nhà,
đó cũng là điều may vì tôi biết cô chủ rất đau khổ khi
chứng kiến sự ra đi đầy đau đớn của mẹ tôi . Mẹ mất đi
em tôi còn nhỏ nhưng cũng có thể bắt đầu ăn cơm được.
Chắc rằng nó chưa cảm nhận được sự mất mát đấy vì
ít khi nó kêu vào ban đêm đòi mẹ, có lẽ cũng do ngay khi còn
sống mẹ ít khi nằm bên nó. Tuy nhiên, trong đầu óc non
nớt của nó vẫn còn chút gì về sự thiếu vắng của mẹ
nên hay rút vào bụng tôi đòi bú vì cứ tưởng tôi là mẹ
Còn tôi thì phải luôn luôn đối diện với sự thiếu vắng
ấy vì tôi biết chắc một điều rằng từ nay chẳng còn ai
cùng tôi đùa giỡn, chẳng còn ai để tôi nép sau lưng để
sủa mỗi khi có người lạ, chẳng còn ai cắn ve cho tôi mỗi
khi tôi ngũ. Sự mất mát nào rồi cũng qua thôi, tôi biết
chắc điều đó. Một ngày nào đó tôi cũng sẽ làm mẹ, biết
đâu có thể sau này con tôi cũng sẽ lâm vào tình trạng như
tôi bây giờ thì sao . Mong rằng điều đó sẽ không xảy ra .
Điều trước mắt bây giờ là em tui, tôi phải thay mẹ để
chăm sóc nó. Nó lém lắm, tuy còn nhỏ nhưng cứ tham ăn
chẳng kém chúng tôi ngày xưa, chưa ăn hết phần mình đã
sang giành phầm cơm của tôi nhưng tôi thương nó lắm, không
nỡ cắn.
Nó còn bé lắm, thế mà đã mồ côi mẹ, chả bù cho chúng
tôi ngày xưa được lo từng tí.
Q.T.T.B

Trang Chính |
Xem Số Khác |
Mục Lục