Bắt Giò Truyện Ngắn: CON SÀO
Ông trưởng phòng đào tạo đón tôi ngay bàn giấy đầu
tiên, lúc tôi vừa ló đầu, rụt rè bước vào:
- Anh là anh Quân phải không? Nguyễn Quân, mã số sinh viên
9760372 chứ gì ? Anh nợ học phí mấy kỳ rồi biết không?
Anh không hoàn thành nghĩa vụ lần này, đừng mong được vào
chuyên ngành!
Tôi lang thang hết buổi chiều và thức trắng đêm hôm đó.
Bụng lép xẹp mà sao vẫn không thấy đói . Buồn. Ray rứt
không lối thoát. Mấy thằng chung phòng cởi trần, cài
chốt cửa lén bảo vệ đánh bài tiến lên và nhâm nhi rượu
nếp Gò Công. Không ai thèm nhớ đến tôi đang thu mình trên
chiếc giường nhỏ xíu . Cũng phải thôi bởi tôi không biết
uống rượu, không thích đánh bài . Những khi đêm về, tôi
ước ao được buông mình trong vuông mùng tĩnh mịch nằm gác
tay lên trán mơ về quê nhà. Lại nhớ hồi còn là anh chàng
thư sinh lớp mười hai trường huyện, tôi đã vẽ lên hình
ảnh của tôi vài mươi năm nữa: một anh công chức oai vệ
có nhà riêng rộng và cao ba bốn tầng, một vị giáo sư
uyên thâm về văn chương... Giờ thì anh chàng thư sinh
mộng mơ ngày ấy đang cầm chắc trong tay quyết định... thôi
học của nhà trường.
- Thằng Quân hôm nay không ăn cơm chiều đó mày .
- Chắc là trồng cây si nhỏ nào rồi . Mà cở thằng này,
nhỏ naò lọt vào "mắt xanh" của nó chắc phải thùy mị nết
na duyên dáng mộng mơ dữ lắm. Tao dám đoán cô nương này
không lọt vô tốp con gái lớp mình.
- Quân à, mày không chối chứ ? Nói ra đi, tụi tao tìm cách
mai mối cho .
- Chối cái gì khi mà đã đoán trúng tim hắn rồi . Người
ta muốn làm thi sĩ "Em bước điềm nhiên không vướng chân.
Anh đi lững thững chẳng theo gần". Thế mà tụi bay đòi mai
mối mất cả tính lãng mạn.
Một thằng chạy đến bên giường giằng lấy cái mền
vải xốc tôi dậy:
- Nãy giờ "sản xuất" được mấy bài thơ rồi hả thằng
đa tình? Ăn mì tôm không, tao đi nấu ?
- Mai tao về quê .
Tôi buồn rười rượi . Thế mà thằng quỷ còn châm dọc
châm ngang, bảo tôi muốn cưới vợ trước khi vào chuyên
ngành. Nó có biết đâu, hai mươi tuổi, tôi vẫn không
biết bạn gái là gì. Chính xác hơn là tôi không dám nhìn
thẳng vào bất cứ một đôi mắt khác phái nào để trái tim
mình phải lỗi nhịp vu vơ . Một thằng con trai mơ mộng nên
ngồi vào nghế văn khoa, lầm lũi một mình không bạn thân,
không người chia sẽ. Số phận run rủi thế nào lại được
vào ký túc xá với bốn thằng cùng quê nên cũng bớt cô
đơn. Rạng sáng, một thằng nhét vào túi tôi những tờ bạc
lẻ. Số tiền tạm đủ để về nhà nó. Thằng tốt bụng ấy
còn cẩn thận gởi cho ba má nó một lá thư, đại loại bảo
nó nợ tôi một số tiền, nhờ họ trả giúp. Thế là tôi
sẽ có tiền về đến nhà.
Kế hoạch tạm thay đổi khi tôi nhận được giấy mời
lĩnh tiền của bưu điện. Dượng dành dụm tiền bán cà,
tháng này gởi lên gấp đôi . Nhưng con số "gắp đôi" kia
chưa quá một phần mười số tiền tôi đang cần. Năm nay
nắng khan, mùa nước cạn chắc sông khuyết lắm. Nhà có ba
người . Má tôi lại dang bệnh. Thằng con trai duy nhất đang
đi học chốn Sài thành. Tất cả mọi thứ đổ dồn lên vai
dượng. Vốn là dân chài từ thủơ lên chín lên mười,
đời dượng gắn bó với sông nước, tương lai cơ bản là
chiếc ghe tam bản và con saò tầm vong nhẵn bóng như gỗ lim.
Mấy mươi năm được bàn tay chai sạm ấy chèo chống luồn
lách, chiếc xuỗng đã rệu rạo, còn cây saò ngày càng chắc
săn hơn. Con sào dài ngót sáu sải tay, đen bóng. Dượng bảo
nó được truyền từ đời cha của ông. Hợp nước hợp
bùn, con sào "lên nước" kiểu nói của các bà các chị
thường dùng đối với đá cẩm thạch. Khắp làng tôi không
ai có được con sào như thế. Chả trách sao dân làng từ từ
bỏ nghiệp sông nước lên bờ đổi nghề gần hết trong khi
ngày nào cũng vậy, bốn giờ sáng, dượng đã chống sào vun
vút ra sông.
***
Ba tôi cũng là dân chài . Má tôi thời thiếu nữ tuy
không sắc sảo nhưng cũng dễ nhìn. Đám cưới không có
họ đàng trai . Hạnh phúc của cha mẹ tôi vỏn vẹn chỉ có ba
mươi mốt ngày . Đêm cuối cùng, trước khi lạnh lùng nói
rằng mảnh đất này, con sông này, mái lá này không giữ
được chân mình, ba tôi đã chống sào vun vút ra sông đi
biệt tích. Hồi đó, đã bao lần tôi nuôi dưỡng ước mơ
sau này lớn lên tôi sẽ đi tìm ông ấy . Tôi sẽ nói với
ông ta rằng suốt cuộc đời mình không đời nào tôi tha
thứ cho ông. Nếu ông giàu sang, tôi không cần sờ đến
bất cứ một thứ gì. Nếu ông bần cùng, tôi thản nhiên
bảo rằng đó là cái giá phải trả cho kẻ lừa bịp không
trách nhiệm. Nhưng khi lớn dần, những ý nghĩ kia phai
nhòa trong tôi . Hình ảnh người cha trong tưởng tượng xa vời
và vô nghĩa đến nổi tôi không buồn nghĩ đến nữa .
Những ngày đầu tiên tôi cắp sách đi học là những ngày
dượng đến. Ban đầu, tôi không được vào lớp một
trường công vì không có giấy khai sinh. Chính dượng đã
bao lần chống sào đi dọc suốt con sông này, chạy vay lo cho
tôi mảnh giấy đó. Để hợp pháp và dễ dàng ăn nói,
dượng và má tôi làm giấy kết hôn. Sau đó dượng chọn
cho tôi cái tên Quân, theo họ Nguyễn là họ chung của cả mẹ
và dượng. Dượng giải thích Quân có nghĩa là quân tử.
Nguyễn Quân - đơn giản hai chữ vậy thôi . Con người sống
càng đơn giản càng tốt. Lúc đó, thời bao cấp, đi làm
giấy khai sinh cho đứa trẻ đã bảy tuổi đâu phải chuyện
dễ dàng. "Người ta leo lên đầu lên cổ tao mà chửi mà
rủa đó Quân à. Mày ráng ăn học sao cho nên người nghe con.
Má mày nhu nhược yếu đuối nên mới bị thằng đó nó gạt.
Chuyện lỡ rồi, sanh con cũng chẳng biết đi làm cái giấy
cho nó. Không có tao, pháp luật không thừa nhận mày đâu,
thằng mồ côi ạ".
Dượng đến lúc má mới hai mươi sáu tuổi . Sáu bảy
năm trời, không đêm nào không nằm ngũ trong vòng tay má.
Tôi có tật trước khi thiếp phải được mân me đôi bầu vú
mẹ, nếu không sẽ chẳng chịu ngũ. Chiếc giường gỗ ọp ẹp
bé nhỏ từ khi có dượng vào nằm chung trở nên chật chội
khó chịu làm sao . Một trưa oi nòng, tôi tỉnh giấc. Xoay
sang bên trái tìm bầu vú mẹ, tôi rụt tay lại, suýt hét lên
vì rờ phải chiếc be sưòn vạm vỡ. Dượng nằm ngáy nghe
phát khiếp. Phía nhà sau, má tôi đang chong dầu vào cây đèn
thủy tinh leo lét sáng và vá chài cho kịp chuyến đi đêm nay
của dượng. Tôi làu bàu:
- Bực mình quá đi . Chổ này của má mà sao dượng nằm?
Con không thích ngũ chung với dượng.
Từ hôm ấy, dượng giăng mùng trãi chiếu dưới đất
nằm. Độ ba con nước ròng, dượng chở về thêm chiếc
giường mới . Tôi vì mê cái giường đẹp đã chịu ra ngũ
riêng một mình.
Nhiều lần má khuyên tôi gọi dượng bằng ba . Tôi cũng
muốn vậy nhưng sao ngại quá. Cái gì cũng vậy, đã thành
thói quen, khó mà thay đổi được. Biết ý tôi, dượng
cười khà khà:
- Quan trọng gì cái chữ ba với dượng. Miễn là nó
chịu nghe lời tôi . Nhiều lúc tôi cũng muốn gọi nó là con
xưng cha nhưng khó quá. Mở miệng là cứ tao với mày . Thế
mà cái thằng nó khôn, nó biết tỏng tòng tong rằng tôi
cưng nó lắm.
Tôi vào đại học, mang theo mấy cái áo của dượng để thay
đổi . Thứ gì có thể bán được dượng đều mang đi bán
hết, đưa cho tôi đi . Cả cái xã này xưa nay chưa ai được
đi học xa như tôi nên dượng và mẹ tự hào lắm. Dượng
bảo giá như có thể bán lấy thân dượng được chút tiền,
dượng cũng sẵn sàng cho tôi được đầy đủ hơn. Còn tôi,
đêm cuối cùng rời quê hương đã nằm trên chiếc giường
quen thuộc mà thầm khóc. Giá tôi là nhà văn sau này,
tiểu thuyết đầu tay, tôi sẽ viết về dượng, một người
cha như thế.
***
- Thưa dượng con mới về. Ủa , má con đâu rồi dượng?
- Trời đất, thằng quỷ sống! Thằng Quân nó về nè bà
ơi .
Má tôi đang cho lợn ăn, nghe thế, vội vàng chạy lên va
sầm vào cột nhà. Tôi yếu đuối tựa vào cột nhà, nghe
tim đánh thình thịch. Chưa biết giải thích làm sao chuyến
về quê đột ngột của mình, tôi đã bị dượng kéo ra nhà
sau coi bầy lợn con. Dượng say sưa bảo dượng đã lớn
tuổi, đôi ba năm nữa biết đâu ngã bệnh rồi chẳng chèo
chống nổi . Thôi thì mở rộng kinh tế chăn nuôi thế này .
- Tao định biên thơ cho mày thì mày về đến. Tiện thật.
Thế này, thằng bạn chài hồi xưa của tao giờ đã là ông
chủ thầu xây dựng. Nhà nó ở gần trường mày học đó.
Tháng trước tao gặp lại nó. Nó bảo mày theo địa chỉ này
đến gặp nó. Nó sẽ lo cho mày học đến ra trường. Ngược
lại, để khỏi mang tiếng với họ hàng nhà vợ, nó muốn mày
giúp nó chạy vật tư và quản lý sổ sách được không mày ?
Tôi mừng như bắt được vàng, vội vã xin phép ngày mai
đi ngay . Má lặng im, dượng mắng:
- Đi mấy năm mới về quê . Dẹp! Nghỉ một tuần ở nhà
chơi . chuyện học là chuyện cả đời chứ ngày một ngày hai
sao mày ?
Những ngày đầu, công việc do không quen, cứ rối tung
cả lên. Tôi tuy dân văn nhưng hồi học phổ thông học cũng
khá các môn tự nhiên nên công tác sổ sách cũng không vất
vả lắm. Dần dần, tôi được ông bà chủ tin cậy . Họ
xưng là bác, gọi cháu . Hôm nào tôi cũng ngồi cùng mâm cơm
với họ và hai cô em gái . Ông chủ bảo hai cô gọi tôi là anh
Hai, coi như anh em trong nhà. Ông bảo tôi ở lại đêm cũng
được. Nhưng tôi từ chối . Tôi muốn về ký túc xá vì
ở đó còn bốn thằng bạn cùng quê .
Không hiểu vì sao mỗi lần nhìn ông chủ, tự nhiên tôi
liên tưởng đến hình ảnh người cha bỏ quên từ rất lâu .
Tôi so sánh... Dượng và ông ấy, cùng là kiếp vạn chài .
Sau ba mươi mấy năm hai người đã ở hai vị trí khác xa trong xã
hội . Kẻ phù hoa, kẻ bần hàn... Sao lại thân thiết tin
tưởng nhau đến thế ? Có khi nào ... Cầu trời đừng bao giờ
là như thế. Cầu trời ... Mưa đừng xối ngược đời tôi .
Tôi viết thư hỏi dượng? Hồi âm vỏn vẹn chỉ mấy
dòng: "Con đã biết thì tùy ... Quyết định sao, dượng cũng
chịu . Có điều, thằng cha mày nó không hề biết là nó có
một đứa con với má mày . Dù sao, con cũng là con của
dượng, Quân à." Tôi bàng hoàng hết mấy ngày . Thì ra, bao
lần dượng đã cùng con sào chiếc ghe dò hỏi cội nguồn
của tôi . Đến khi biết chồng trước của vợ mình là
thằng bạn đồng hành, dượng khéo léo đưa tôi đến gần
họ . Và tôi, khi đã vô tình gặp lại người tôi từng hận
thù thì không có cảm giác gì ngoài nỗi nhớ mẹ, nhớ
dượng không nguôi .
Tôi vẫn tiếp tục lo sổ sách cho ông chủ. Tôi làm việc
nhận lương hẳn hòi và ngoài công việc, tôi không còn lui
tới nhiều với gia dình họ bởi rất bận. Ngoài giờ học
và giờ làm, tôi chúi mũi hý hoáy viết. Không có ý định
trở thành nhà văn nhưng tôi vẫn muốn viết một cái gì
đó về dượng, về con sào mấy mươi năm đen bóng giữa
bùn và sóng. Nhưng khác với mọi người , ngay khi cầm
bút, tôi muốn viết trước đoạn kết của tiểu thuyết. Nó
như thế này: "Dượng đã khai sinh tôi và tôi là tôi do có
dượng. Tôi khao khát được một lần gọi dượng là ba .
Tôi ích kỷ ư ? Chính tôi cũng không biết. Nhưng thật lòng
tôi không bao giờ muốn cái tình cảm thiêng liêng ấy bị
chính tôi mang đi cho người khác, dù chỉ là một mảnh bé xíu xiu
như hạt bụi ... Hoặc là ... dù người khác kia chính là ba của
tôi ...".
D.T.T.H

Trang Chính |
Xem Số Báo Khác |
Mục Lục