Cảm Xúc Nắng
Buổi trưa mùa hè trời nắng gắt, mặt đường rất
bỏng và căn phòng bé tí của tôi như một cái lò làm bánh
mì, không thể nào ngủ được. Nằm dưới sàn nhà mà tôi
cứ ngỡ mình đang ở giữa sa mạc Sahara . Chịu không nổi,
tôi quyết định lên thư viện. Mới làm cái thẻ hết năm
ngàn đồng mà đến năm 1999 là hết hạn rồi, phải tranh
thủ mới được. Tôi kì kèo bà chị sắp đến trường:
- Chở em tới nghe, năm giờ đón, một chút chớ mấy!
Một giờ trưa, trường vắng teo . Bao nhiêu sinh viên đang
có mặt đều ở trong giảng đường ngáp lên ngáp xuống.
Sân trường chói chang, không một cô cậu sinh viên nào
thả bộ hay tâm sự trên ghế đá - có mà điên khi làm
như thế vào giờ này .
Tôi lên thư viện, trong lòng hớn hở, được đọc tiếp
cuốn sách tuyệt hay ngày hôm qua đối vơi tôi giờ như
đang được ở Vũng Tàu .
- Chào em, hôm nay chiều thứ bảy, thư viện đóng cửa!
Lời của cô thủ thư như sét đánh ngang mày - tôi phải
làm gì đây trong cái màu rực rỡ của buổi trưa hè này
cho đến năm giờ chiều - có mà chết? "Không chốn nương
thân" - tôi chui vào hốc cầu thang ngồi tự trách mình.
Tại sao tôi không đem theo cuốn vở chứ, môn gì cũng
được. Tranh thủ học thi luôn, chứ ở nhà học khó vào
lắm. Hay là phải chi tôi đem thêm nhiều tiền một chút
để ra kia uống nước, nhâm nhi tờ báo, hay là cầm theo
cây bút tờ giấy để ghi thơ cho mấy đứa bạn. Có dễ
đến chục cái "hay là"... tôi tự đặt ra để cuối cùng
ngồi đây một cục, giương mắt ếch nhìn cái đám sinh
viên vui vẻ kia qua lại - Trời, khốn khổ thân tôi!
"À, tại sao mình không năn nỉ cô thủ thư cho vào phòng
đọc nhỉ". Tài thuyết phục của tôi cũng không đến nỗi
tệ, tôi sẽ mỉm cười thật tươi chào cô, sẽ nói
chuyện, hỏi han vòng vo một lúc, rồi tôi sẽ hỏi cô thật
tế nhị rằng liệu tôi có thể vào một chút được
không, rằng ngoài kia nắng quá, rằng mãi đến năm giờ
tối mới được về, rằng cuốn sách hay quá, vân vân và
vân vân. Đợi đồng hồ chỉ đúng hai giờ, tôi sẽ hành
động (mới có một tiếng mà tôi đã điêu đứng thế
này nói gì đến bốn tiếng). Kim phút thẳng đứng, tôi
hùng hổ đứng dậy, tuy có hơi run vì biết ít khi thực
tế trùng khích với kế hoạch, song không còn cách nào
khác, tôi vẫn cứ tiến lên, biết đâu ...
- Không thể được em ạ, chúng tôi đang kiểm sách!
Đến đây , chiến dịch "đi thư viện đặc biệt" của
tôi bị phá vỡ hoàn toàn.
Lang thang trên hành lang chán phèo, tôi phải làm bộ phớt
đời với những đứa sinh viên cười cười nói nói như
sáo kia . Chúng làm sao hiểu được nỗi khổ của tôi kia
chứ. Cô thủ thư kia, dễ thương thế sao lại có một kỷ
luật thép như đội tuyển Đức thế nhỉ - nhất định sẽ
thất bại tại France 98 (tôi thù vặt!).
Đúng rồi, tôi sẽ vào nhà sách, sẽ ở trong đó đọc ké
khoảng hai tiếng. Nghĩ đến hai tiếng được ở trong
phòng máy lạnh tự nhiên tôi thấy mát rượi cả người .
Tôi đẩy cửa bước vào . Từng dãy sách xếp dài, ngăn
nắp, sạch sẽ. Không khí mát rượi . Các cô bán hàng tươi
cười, xinh xắn. Họ nghĩ tôi sẽ ôm ra một chồng sách
bài luận, từ điển như mấy đứa sinh viên khác hay vào
đây chắc?! Lựa những cuốn đặc sắc nhất, tôi mê
mẫn hết trang này đến trang khác hay tuyệt cú mèo . Sao
những nhà viết sách họ giỏi thế không biết, viết cái
gì cũng hay . Và chắc hẳn một điều là họ không bao giờ
viết trong một chiều rực lửa như thế này dược, còn
gì là cảm hứng nữa!
Sau một hồi nấn ná trước ánh mắt khó chịu của các
cô bán hàng, tôi đành vét túi mua một cây bút bi SV mềm
giá - dù sao thì cây bút ở nhà của tôi cũng đã sắp
hết mực.
Còn một tiếng rưỡi đồng hồ nữa mới đến năm
giờ, không còn việc gì làm nữa dù là vô bổ. Nắng
vẫn mải mê rải vàng xuống khắp mọi ngả đường. Trên
vỉa hè, tiếng cười nói râm ran của tụi sinh viên may mắn
hơn tôi (ít nhất là trong chiều này). Ủa, ai quen quen vậy
cà? Lạy Chúa - hai ả bạn thân thiết của tôi đây mà! Tay
bắt mặt mừng vì quá xa nhau - khó gặp, chúng lôi tuột
tôi vào quán nước bên đường. Vị ngọt ngào, thơm thơm,
mát rượi của nước mía lan tỏa khắp khoang bụng như
liều thuốc trợ lực, tụi tôi huyên thuyên đủ thứ: học
hành, nhà cửa, nấu ăn, học phí... nói chung là tất cả
những gì có thể cấu thành đời sống sinh viên.
Còn nữa tiếng nữa mà chúng nhẫn tâm bỏ tôi ở lại
một mình để đi cho kịp buổi Anh ngữ ở trung tâm. Chết
dở, tôi lại quên mượn chúng cuốn gì đó để đọc!
Buổi chiều đi đọc sách ở thư viện của tôi thế là
đi tong. Nắng đã hơi nhạt, thỉnh thoảng vài cơn gió kéo
đến xao động tán lá bàng - một cảm giác vui vui chợt
đến trong tôi . Vui vì cái ngớ ngẩn của mình, vui vì
những trang sách đã được đọc ké ở hiệu sách, vui vì
được nói chuyện thoải mái với mấy đứa bạn thân dễ
thương, vui vì... vì cái gì đó cũng mặc, cơ bản là tôi
vui! Cô nhỏ ngồi bên cạnh tôi trên ghế đá còn vương
hơi nóng buổi trưa này có gương mặt trông hay lạ. Xin cô
nhỏ một tờ giấy trắng, tôi hí hoáy viết về buổi
chiều vui vui này của mình. Thì ra một buổi chiều rát
nóng cũng có thể tạo cảm hứng cho các nhà viết sách ấy
nhỉ ?
Đinh Khắc Quỳnh Giang
(Khoa báo chí - DHKHXH & NV)

Trang Chính |
Xem Số Báo Khác |
Mục Lục