
Một lần muội gọi bằng anh
Có chi huynh cũng để dành muội thôi
Ra đường gọi, muội chẳng ơi
Huynh về uống cạn một hơi giận thầm
Nửa e lúc trước huynh nhầm
Nửa mong, chắc muội ngại ngần chi đây
Hai nhà cách bức tường xây
Muội ơi huynh tính như vầy được không
Ra đường muội gọi bằng "ông"
Kệ huynh nghe dội trong lòng tiếng "anh"
Dẫu mà xót ruột như ... chanh
The như bưởi huynh cũng đành, muội nghe
Chẳng lời ong chẳng tiếng ve
Về nhà muội ngọt như chè hẻm đi
Huynh thà mang tiếng sân si
Được nghe muội gọi "anh" thì ... huynh vui .
Nam Khương
Nhất Nhật Hoán Vị
(Tặng chị em Me nữ nhân 8-3)
Có một ngày Lọ Lem thôi xấu xí
Lên ngôi vua đội mũ miện bằng vàng
Lệnh truyền xuống nghe chừng đơn giản vậy
Mà anh hùng hào kiệt phải dạ ran
Có một ngày Lọ Lem lên ngôi chúa
Chuyện nấu ăn, quét dọn khỏi bận lòng
Được cấm vận - ký đầu - hay hăm dọa
Đố tên nào dám nói một tiếng không.
Có một ngày trời vén mây nhìn xuống
Thấy chợ đông toàn lóc nhóc phe mình
Kẻ cơ hội tưởng đâu là gặp bở
Hét giá đồ cao đến tận mây xanh...
Hết một ngày, Lọ Lem về chỗ cũ
Đếm chén còn mấy cái - mẻ tùm lum
Bếp núc giống sạp hàng la giữa chợ
Việc nhân đôi nên mếu máo khóc ròng !
Me Gầy
Những Bàn Tay Cô Nương
Có bàn tay xinh trắng
Mở trang sách thơm tho
Có bàn tay bùn lấm
Đồng xanh nghiêng dáng cò
Có bàn tay hiền dịu
Ru em vào giấc trưa
Có bàn tay chăm chút
Việc nhà khi nắng mưa ...
Ôi những bàn tay nhỏ
Thoáng nhìn không giống nhau
Bàn tay làm việc tốt
Chẳng bao giờ khác đâu !
Bàn tay nâng mơ ước
Bàn tay xây cuộc đời
Cũng từ bàn tay nhỏ
Như tay chúng mình thôi !
Nguyễn Danh Lam
Quê Ngoại
Vẫn là đường cũ lối quen
Nụ hoa cọng cỏ thơm miền chiều hoang
Vương vương mấy sợi rơm vàng
Ngu ngơ chút khói mênh mang đất trời .
Vẫn là mấy cánh diều trôi
Một bầy con nít tụm ngồi chuyền que
Đồng không lộng bóng ai về
Chênh vênh ba nhịp cầu tre thuở nào .
Vẫn đàn cò bám sừng trâu
Thằng mục đồng nhỏ thổi vào hoàng hôn
Chút âm dìu dặt ru hồn
Mỏng ra gió, dày thành sương giăng mờ.
Ngày đi mọi thứ ngỡ xưa
Hôm về mùa vẫn là mùa như in
Đổi thay chăng chỉ riêng mình
Khi chân nhón bước qua đình xanh rêu .
Huỳnh Thanh Nhã
Khi Chỉ Có Một Mình
Con đi - một bóng giữa đời
Bước cao bước thấp quê người xứ xa
Chạnh lòng nhớ tháng năm qua
Nỗi niềm ký ức quê nhà rưng rưng.
Ngày xưa mỗi bận đến trường
Trời mưa lối ướt con đường chông chênh
Sợ bùn đất vấy lấm lem
Ba khum khum cõng con trên lưng mình.
Ngày xưa tuổi dại bướm chim
Con hay lũn cũn đi tìm trò chơi
Vấp châm ngã rướm chút thôi
Là ba cuống quýt lấy lời xoa đau ...
Giờ đây giữa chốn ồn ào
Mình con bước thấp bước cao nẻo dài
Gót son lem lấm nhạt phai ...
Ngọc Tuyền
