Tóc Tiên
Khi những dây leo phủ kín bụi mía của bà,
tôi mới biết tên nó là tóc tiên. Cũng phải
lâu lắm rồi, anh em tôi không còn đến đó
chơi . Mà có lẽ dãy hàng rào kẽm gai ấy
chẳng còn trổ hoa - những bông hoa đỏ
thắm đẹp như những ngôi sao . Trưa nào anh
Hai cũng trốn mẹ, rủ tụi tôi đi hái hoa về
trang trí cho hang đá. Anh Hai bảo: "Trong các
loài hoa, hoa sao là đẹp nhất." Hang đá của
chúng tôi được dựng trên đống cát bằng
mấy viên gạch nhỏ. Anh Hai ngắm nghía từng
viên đá rồi đặt tên: đây là Chúa Hài
Đồng, đây là Đức Mẹ, viên này gù gù là
con bò..." Ngày nào chúng tôi cũng chơi hang
đá, hang đá không đèn chỉ toàn đá và hoa
sao . Chị Cẩm đến chơi nâng niu từng cánh
hoa: "Chẳng phải hoa sao đâu, hoa tóc tiên
đấy!" Rồi chẳng biết tự lúc nào, trong
bụi mía của bà lại mọc lên cây hoa sao . Thân
nó mảnh mai, quấn chặt vào thân cây mía; khi
mưa xuống, chúng phát triển rất mau, lá xòe
xanh mượt như chiếc lược bé tí ti.
Vào mùa mưa, trời vần vũ như trút nước,
đêm tôi nằm mơ thấy nước ngập hết đám
mía . Buổi sáng trời thôi không khóc, tôi
chạy vội ra thăm giàn hoa và la lên ầm ĩ:
"Anh Hai ơi, cây mía nhà mình nở hoa màu đỏ
kìạ" Anh Hai mắt nhắm mắt mở chạy theo : "Ừ,
đẹp nhỉ !". Dạo ấy chị Cẩm đến chơi nhà tôi
thường xuyên. Chị đứng hàng giờ trước
giàn hoa, mắt mở to hiền hiền, dại dại:
"Hoa tóc tiên đấy, cho chị xin một nhành
nhé." Chị đội vòng hoa lên đầu đi vòng
khắp xóm, đám con nít xúm lại chọc ghẹo,
trông tồi tội.
Chú Hòa thấy thế đùng đùng nổi giận
lấy dao phá nát bụi hoa . Anh em tôi sợ xanh
mặt không dám thở mạnh. Chú Hòa học chung
với chị Cẩm từ nhỏ cho đến khi lên trung
học. Sau đó, bỗng dưng chị phát bệnh ngẩn
ngẩn ngơ ngơ suốt ngày . Từ đó, chú Hòa
trở nên lầm lì ít nói và hay cáu gắt. Cả
nhà ai cũng biết chú thương chị Cẩm. Nội
tôi than vắn thở dài: "Đợi với chờ gì
nữa, chỉ hy vọng hão thôi, biết lúc nào nó
mới tỉnh táo lại được."
Tôi mau quên những câu chuyện người lớn,
toàn những chuyện gợi lên nỗi buồn. Niềm
hy vọng của tôi là mong sao những dây leo mau
sống lại . Hàng năm, sau mùa nắng nóng, hoa
tóc tiên của tôi lại đỏ thắm và xum xuê
lá. Chị Cẩm lại sang chơi, coi bộ tươi tỉnh
và bình thường trở lại, nói cười vui vẻ
với tụi tôi . Mưa rây qua khung cửa những
hạt nước li ti, chị Cẩm chải tóc ngó mông
lung ra ngoài . Tôi cảm thấy thương chị vô
cùng. Mẹ tôi bảo trời mưa mát mẻ làm cho
những người như chị Cẩm mau bình phục. Tôi
thầm nghĩ, con người sống vui vẻ và hạnh
phúc cũng phụ thuộc theo mùa hay sao ? Nếu
phải thế, tôi ước gì trời cứ mãi đổ
mưa.
Tác giả : Khánh Trang (Quận Gò Vấp, TP. HCM)
Người đánh máy : Kim Ngân

Trang Chính |
Xem Số Khác