
Em 16 tuổi và em muốn... yêu. Chẳng sao cả. Đơn giản là
em chỉ muốn không viết sai chính tả chữ "iêu" mà thôi. Cái
Nguyên - bạn thân của em trợn mắt, (khiếp, mắt nó to dã man)
sờ trán em:
- Điên à ? Dở hơi à ? Khùng à ? Mày bao nhiêu tuổi hả ?
Choáng váng, em không thể hiểu nổi con bé gầy gò đó lấy
đâu ra calo để tuôn ra cả tràng "à" như vậy . Kinh dị thật!
Nhưng em mặc kệ em vốn có cái trán đi trước tóc lả lướt theo
sau mà. Em quyết tâm tìm đối tượng để cùng "chết trong
lòng một ít".
Gã ngồi bàn trên cao hơn em một cái đầu (vặt cổ bây
giờ), đẹp trai hơn em và đeo kính cận (tuyệt, cực kỳ trí thức
- 10,5 điểm). Em đụng nhẹ vào lưng gã, gã quay xuống, hơi nhíu
mày:
- Gì vậy bạn ?
Em cố gắng biến mình thành một viên đường cực kỳ ngọt
ngào:
- Long cho Ngọc mượn thước kẻ một chút.
Gã cau có đưa thước kẻ cho em:
- Đi học phải mang thước kẻ chứ!
Viên đường bỗng chốc tan nhanh (quá lửa rồi, đắng
quá). Em suýt chết vì tức. Quả mận trong tay em bị bóp nát đến
thảm hại . Đau tay quá! Tức mình, em bỏ tọt vào miệng nhai (Em có
phải Trần Quốc Toản đâu!) Quay xuống cái Nguyên nói chuyện
cho bõ tức. Nó cứ một mực nói rằng cuối cùng Kim Jong Ho sẽ
không quay về với Li Seng Ha đâu! (đồ vô lương tâm). Tức
chết đi được, em gào lên:
- Đố mày 8-2 là ngày gì ?
Nguyên tròn mắt:
- Sinh nhật tao . Mà sao cơ ?
Em cười đắc thắng:
- Sai toét! Ngày lo tương ớt nhà tao hết hạn.
Nguyên đỏ mặt (tương ớt có khác):
- Kệ tao!
- Hi ... hi ...
Gã bất ngờ quay xuống, cau có:
- Các bạn im lặng cho tôi làm bài được không ?
Em suýt hét lên "không" nhưng cái hột mận chết tiệt lại
lọt vào họng là em ho sặc sụa . Đồ tinh tướng, đồ ông cụ
non... Thích vắng vẻ, thích yên tĩnh để tụng kinh thì lên Trúc
Lâm Thiền Tự ấy, tha hồ mà "mênh mênh mang mang" với "vi
vi vu vu". Em loại ngay gã vì hai lý do:
1. Gã làm em suýt chuyển địa chỉ xuống âm cung với lũ
đầu quỷ mặt vịt (mà chết chỉ vì cái hột mận thì có hận
đời không cơ chứ!).
2. Em chẳng có nhu cầu "đóng đô" tại Yên Tử Sơn mênh
mênh mang mang, vi vi vu vu đó!
Vậy là bye bye "mối tình đầu của tôi"
Gã thứ hai "được" em đưa vào tầm ngắm là gã hàng xóm
nhà em. Gã nhỏ con, không cận cũng chẳng đẹp trai nhưng
được cái hay cười và vui tính. Nhưng khốn khổ cho em, chiến
dịch chưa bắt đầu thì em đã bắt gặp "chàng" bị chó đuổi
cắn rách quần. Nhà em không phải viện Pasteur và em cũng
chẳng phải tiệm bán kim chỉ nên đành chia tay người "iu" bé
nhỏ (hic hic...)
Em lên Phủ Tây Hồ ăn ốc và thắp nhang rút thẻ. Em "cao
số" thẻ nói vậy . Ừm... ừm! Cao số - số cao, cao số - số cao
... Em cao tới 1m65, một con số cũng khá cao đấy
chứ! Sao đến giờ này em mới nhận ra nhỉ ? Nhưng không sao,
cũng dễ khắc phục thôi mà. Em lao vào tập tạ và ăn chocolate
nhiều tới mức Trư đại ca Toàn béo cũng phải bái phục.
Sắp tới giờ học thêm, em tranh thủ đi ăn... chè. Hì hì, có
ai biết đâu mà sợ ngượng. Đang ăn thì một chiếc xe máy phóng
vụt qua . Mù mịt bụi . Cái gã ngồi trên xe chắc chỉ bằng tuổi em
là cùng. Đồ tinh vi, đồ tinh tướng, đồ trẻ con,
đồ... đồ... Hết từ để rủa, em hầm hầm ngồi xuống ghế.
Loại người như gã chắc chẳng bao giờ có thể là chàng "Bạch
Mã Hoàng Tử" của em được. Trút hết cơn tức giận vào cốc
chè, em ăn liền hai cốc rồi đứng dậy . Mất cả ngon, bụi ơi là
bụi . Vào lớp, chật kinh khủng. May mắn cho em là những bài tập
tạ và chục kilôcalo chưa phát huy tác dụng. Lạy tạ trời, nhờ thế
mà em lọt vào nổi và ngồi yên vị ở một góc phòng. Một
người đi vào . Không đẹp trai lắm nhưng cao lớn, bụi bụi
và... Ôi! Hoàng tử của em. Ôi!... gọi chàng là gì bây giờ. Em
quýnh lên. Nguyên góp ý:
- Gọi nó là "Con Sư tử oai hùng của em" ấy!
Em giãy nảy . Chàng ư ? Sư tử ư ? Không! Chàng thanh mảnh
thế cơ mà. Với lại tóc chàng cắt cao . Sư tử mà không có bờm
có mà là... sư tử cái!
- Hay "con gà gô yêu quý của em" ?
Em chu mỏ lên. "Mỏ chàng có nhọn đâu . Vớ vẩn!" Cuối
cùng em cũng nghĩ ra một cái tên rất kêu: "Con vịt xiêm yêu
quý của em". Em thích loài vịt. Vịt biết bơi còn em thì không nên
rất có thể chúng sẽ cứu em và... thịt vịt tiềm cũng... rất ngon.
Ôi! Con vịt xiêm yêu quý của em. Tuy thế, trước mặt tụi bạn, em
vẫn nói xấu chàng tơi bời hoa lá. Lũ bạn trố mắt mhìn, chúng
nó tin sái cổ (lũ nhẹ dạ cả tin). Chỉ có Nguyên là cười "đầy
ẩn ý".
Kệ, chàng đâu có nghe thấy . Em nói xấu sau lưng chàng cơ
mà. Hôm nay chàng lên hùng biện trước toàn trường, em tặng
cho chàng cả "đống" hoa . Phải! Cả "đống" vì chúng còn chằng
chịt rễ. Ngạc nhiên à ? Em "bứng" trộm đấy! Đừng trố mắt
lên, em có điên đâu mà đưa cái cổ xinh xắn của mình ra cho
mấy bà hàng hoa "cắt", "chém" chứ. Nhưng "đống" hoa của em
bị chàng bỏ đó để nâng niu một đóa hoa còi cọc của con bé
đáng ghét ngồi gần chàng. Thế rồi, em chợt nhận ra chàng
chính là gã đã cho em hít bụi thỏa thích hôm trước khi chàng
đèo cái con bé ấy phóng qua trước mặt em. Một lần nữa em
hét lên: đồ tinh vi, đồ tinh tướng, đồ... vịt quay rồi chạy
thẳng về nhà lôi nhật ký ra hành hạ . Em đau khổ nhận ra
chàng và nó mới thật sự đôi bạn lý tưởng còn em chỉ là kẻ
tội đồ mải mê chạy theo mũi tên Cupid (*) một cách tuyệt vọng
mà thôi . Sit... t... t... hic hic. Nỗi đau này to tát quá (hừ, to tướng
ấy chứ). Rồi em bỏ nhật ký đi ăn chè và tự nhiên thấy rằng
không có bụi, chè ăn ngon hơn - điểm 10 cho chất lượng! Mà lo
gì, em còn ối thời gian để tập viết lại chữ "IÊU" ấy
chứ!
(*) Cupid : Thần tình yêu.
